1 Year – Kangen Water
Menu

Tạ Ơn Bố Mẹ trong ngày kỷ niệm 30 tháng 4

30 tháng tư lại sắp trở lại với chúng ta. Vào ngày kỷ niệm về biến cố này, chúng ta nên hướng về quê hương và thắp một nến hương cho các chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh cho đất nước, cầu nguyện cho những thường dân Việt Nam đã thiệt mạng trong các trại cải tạo hay trên biển Thái Bình Dương và cũng không nên quên cầu an cho tất cả đồng bào của chúng ta con sống dưới chế độ cộng sản.

Mỗi ngày 30 tháng tư, một số hình ảnh lại trở lại trong khi ức của tôi, cảnh cất cánh của chiếc máy bay Hercules C-141 đã biến tôi thành kẻ mất nước, các ngày sống trong các trại tị nạn, lúc được nghe bài diển văn của Tổng Thống Dương Văn Minh kêu gọi các chiến sỉ buông súng, ngày đến phi trường Dorval…. . Tôi luôn buồn tủi mỗi ngày 30-04 từ 41 năm nay. Nhân ngày 30-04-2017, tôi muốn dâng tặng bài viết này đến bố mẹ của tôi, và các bậc cha mẹ Việt Nam đã từ bỏ tất cả và đã lấy can đảm đưa gia đình từ bỏ địa ngục để tìm kiếm tự do. Trong biến cố 30-04, mỗi gia đình Việt Nam đều có câu chuyện riêng của mình, ba phần tư các chuyện đều buồn và bi đát. Bao nhiêu bậc cha mẹ đã không có phương tiện để lo cho gia đình chạy trốn và đã đành tâm dứt ruột cho các con ra đi trước, họ đáng được phục vì họ biết là có thể sẽ không bao giờ gặp lại được các con. Bao nhiêu gia đình đã bị tách ra ở Thái Bình Dương vì hải tặc đã bắt cóc một đứa con? Bao nhiêu các ông bà đã qua đời trên thuyền vì kiệt sức và không thể tiếp tục cuộc hành trình. Trong tất cả các hoàn cảnh trên, các bậc cha mẹ đã để lại tất cả gia tài với nghị quyết ra đi để các con có thể trưởng thành trong một xả hội tự do, dân chủ. Một số người đã bỏ lại gia tài, nhà cửa, một số người khác đã từ bỏ một sự nghiệp rực rỡ vì không thể chấp nhận chế độ cộng sản nhưng tất cả đều có một điểm chung là sự mong muốn được cung cấp một tương lai cho con cái của họ.

Ly hương đã là một sự đau đớn cho bao triệu người Việt, sự hội nhập đến một đất nước mới cũng cả là một vấn đề khó khăn. Các bậc cha mẹ của chúng ta phải nhanh chóng làm quen với một đất nước mới, một môi trường mới để cung cấp các nhu cầu cơ bản cho con cháu. Phần đông các ông bà đã phải chấp nhận công việc làm đầu tiên đến với họ và đôi khi trong những điều kiện khó khăn. Sự quan tâm đầu tiên và bổn phận của họ là phải hỗ trợ gia đình của họ càng sớm càng tốt. Nhiều người trong số đó thậm chí không nói và thông hiểu ngôn ngữ của đất nước tiếp nhận mới của họ, nhưng yếu tố này không ngăn cản được họ. Lập lại một cuộc đời mới không dễ khi ông hay bà đã có một nghề nghiệp vững chắc tại Việt Nam, phải đi thực tập trở lại không dễ cho các bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ khi họ đã thực hành nghề của họ hơn hai mươi năm ở Việt Nam, làm việc trong một xưởng rất khổ khi ta chưa bao giờ làm việc tay chân, đây là tất cả tình trạng mà các bậc phụ huynh của chúng ta đã phải chịu đựng trong những năm đầu ở xứ người.

Chúng ta hãy lấy một chút thời gian trong ngày kỷ niệm này để tôn vinh cha mẹ đã hy sinh tất cả ngay cả nghề nghiệp, tuổi trẻ và mạng sống của họ để mang đến cho chúng ta một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Ngày 30-04 là một ngày Giổ của người Việt, riêng tôi thì ngày đó khó quên vì đó cũng là…..ngày Giổ của Bố tôi.

Công Cha như núi Thái Sơn, nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Con xin tạ ơn Bố Mẹ

Lê Tiến-Dũng

Le 30 avril est sur le point d’arriver cette année. Cette date nous permet de nous tourner vers la mère patrie, le VietNam et de commémorer les nombreux soldats vietnamiens qui ont donné leur vie afin de préserver la liberté. Il faut aussi avoir une pensée aux soldats et civils vietnamiens qui ont péri dans les camps de concentration ou encore dans le Pacifique. Une dernière pensée à tous nos compatriotes qui vivent actuellement sous le régime communiste.

Le 30 avril de chaque année, je revois plusieurs images : le décollage de l’avion Hercules C-141 qui a fait de moi un exilé ou encore un apatride, mon arrivée au camp des réfugiés, l’annonce de la chute de Saigon par le dernier président du VietNam du Sud, l’arrivée à l’aéroport de Dorval. Je suis toujours nostalgique le 30 avril et ce depuis 41 ans. En ce 42ième anniversaire, j’aimerais dédier cet article à mes parents et aux nombreux autres parents qui ont tout laissé et qui ont eu l’audace de fuir cet enfer avec toute leur famille à la recherche de la liberté. Chaque famille vietnamienne a sa propre histoire, mais la majorité d’entre elles sont de tristes histoires découlant de cet évènement. Combien de parents n’ont pas eu les moyens de s’enfuir avec leur famille et ont décidé de tout faire pour laisser partir leur progéniture en premier, quitte à ne plus jamais les revoir. Combien de familles ont été séparées en plein océan Pacifique car les pirates ont kidnappé un ou plusieurs de leurs enfants? Combien de grands parents ont décédé en mer ou dans les camps de réfugiés à cause de la vieillesse ou de la maladie?. Peu importe les circonstances de leur départ, les chefs de famille ont tout abandonné et ce avec le seul objectif de permettre à leurs enfants de connaître la liberté et de grandir dans un pays démocratique. Certains ont laissé une richesse, d’autres ont tourné le dos à une brillante carrière professionnelle mais le point commun de tous ces pères et mères est d’offrir un avenir à leurs enfants.

L’exil de sa patrie est extrêmement pénible mais l’arrivée dans un nouveau pays est encore plus ardue, difficile et parfois éprouvante. Les parents doivent se familiariser rapidement avec un nouvel environnement et doivent s’adapter afin d’offrir les besoins primaires à leurs enfants. La majorité ont pris le premier travail disponible et ce parfois dans des conditions difficiles. Leur premier souci était de faire vivre leur famille. Beaucoup d’entre eux ne peuvent même pas s’exprimer dans la langue de leur pays adoptif mais ce facteur ne les empêche pas de foncer : refaire une vie lorsque monsieur ou madame a une profession enviable au VietNam, faire un stage lorsque le docteur, dentiste ou pharmacien a exercé au-dessus de vingt ans au VietNam, travailler dans une usine lorsqu’on n’a jamais effectué de travail manuel auparavant, ce sont toutes des situations que nos parents ont vécu dès leur arrivée sur cette nouvelle terre.

Le 30 avril 1975 est une date inoubliable dans mon cas car mon père est décédé le même jour… vingt ans après.

Prenons un moment afin de rendre hommage à nos parents qui ont sacrifié leur profession, leur jeunesse et leur vie afin de nous donner de meilleures conditions de vie.

Je termine en citant un célèbre proverbe vietnamien ‘Công Cha như núi Thái Sơn, nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.’’, je me permets de faire une traduction un peu nuancée soit : ‘’ le dévouement d’un père se compare à une chaine de montagne, l’amour d’une mère est l’image de l’eau provenant de sa source’’.

Merci papa et maman.

Lê Tiến-Dũng

CÓ AI BIẾT, XIN GIÚP
Ngày 17/11/2016
Kính thưa quý đồng hương,
CĐNVQGVM xin chân thành cảm ơn tất cả quý đồng hương đã hết sức quan tâm đến việc bà Ngô Thị Đức, một thành viên của Cộng Đồng Montreal vừa qua đời mà không có thân nhân.
Hôm nay chúng tôi xin được thông báo là chúng tôi đã liên lạc được với thân nhân của bà ở California, bà Ngô thị Nữ, em gái Bà Đức. Gia đình thân nhân bà đã mua vé máy bay để qua Montreal cũng như đã tiếp xúc với các ông Nguyễn Đình Thông , Ngô Anh Võ, chị Lâm Hồng Hà và chị Bùi Xuân Mai. Được biết gia đình thân nhân bà Đức sẽ có mặt taị Montreal vào ngày 20/11/2016.
Chúng tôi sẽ thông báo tiếp khi có tin tức cụ thể về các chi tiết khác.
Kính báo,
Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia – Montreal.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Date: 2016-11-09 9:15
Kính quí bạn đạo,
Có một phụ nữ người Việt, khoảng 70 tuổi, tên Ngô Thị Đức, ngụ tại địa chỉ 6260 Christophe Colomb, apt 103, lìa trần đã được gần tuần nay trong apartment của bà. Hiện nay, thi hài của bà được giữ tại nhà xác của chính phủ dành cho những người không có thân nhân thừa nhận (địa chỉ: 1701 Parthenais, Montreal).
Được biết thi hài của bà sẽ được giữ tại nhà xác này tối đa là 1 tháng trước khi được thiêu.
Kính mong quí bạn giúp đỡ chuyển e-mail này đến những người quen biết, may ra có hy vọng thân nhân và bạn bè của bà Đức nhận được thông tin.
Người có thể cho thêm tin tức liên quan đến vụ việc này:
Ô. Nguyễn Thông: 514-353-5110
Kính thông báo,
Khánh Hạnh

Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia vùng Montréal trân trọng kính mời quý đồng hương tham dự Hội Chợ Tết Đinh Dậu 2017 được tổ chức vào ngày 15 tháng 1 năm 2017 từ 10 giờ 30 sáng đến 6 giờ chiều tại Centre Pierre-Charbonneau.
Xin vui lòng hồi đáp bằng cách thăm trang sự kiện Hội Chợ Tết trên Facebook,
và nhấn nút Going hay Interested.
Để biết thêm chi tiết về chương trình Hội Chợ Tết, các địa điểm bán vé, v.v... xin mời quý đồng hương vào thăm trang mạng và mạng xã hội Hội Chợ Tết.
Xin đừng quên LIKE / SHARE / FOLLOW chúng tôi trên các mạng xã hội để là người đầu tiên nhận thông tin về Hội Chợ Tết!